Tối ngày 24/03/2026, trong không gian ấm áp nhưng đầy sức sống của Trường Đại học Mở Hà Nội, chương trình nghệ thuật “Thanh âm Tháng 3 – Nối nhịp thanh xuân” đã diễn ra như một bản hòa ca giàu cảm xúc, kết nối các thế hệ cán bộ Đoàn – Hội và sinh viên qua nhiều thời kỳ. Không đơn thuần là một đêm biểu diễn nghệ thuật, chương trình đã trở thành một hành trình ký ức, nơi âm nhạc kể lại câu chuyện về tuổi trẻ, cống hiến và khát vọng tiếp nối.
Sự hiện diện của PGS.TS. Nguyễn Thị Nhung – Hiệu trưởng, cùng các Phó Hiệu trưởng TS. Nguyễn Minh Phương và TS. Bùi Thanh Sơn, các cán bộ Đoàn – Hội qua các thời kỳ và đông đảo sinh viên đến từ các khoa, viện đã tạo nên một không gian giao thoa thế hệ đầy ý nghĩa. Đó không chỉ là sự hội tụ của những con người, mà còn là sự hội tụ của tinh thần – tinh thần thanh xuân chưa bao giờ tắt.

Lãnh đạo trường chúc mừng thành công của chương trình
Bản giao hưởng của ký ức: Khi quá khứ vẫn còn vang vọng
Chương trình được dẫn dắt theo dòng chảy thời gian với ba chương rõ rệt: ký ức – hôm nay – ngày mai. Ngay từ những tiết mục đầu tiên, khán giả đã được đưa trở về với miền ký ức thanh xuân, nơi những cảm xúc trong trẻo và chân thành nhất được khơi dậy.

Nhạc phẩm “Đi qua mùa hạ” với sự kết hợp của Trường Huy (Khoa Luật), Quỳnh Trang (Khoa Kinh tế) và Vũ Linh (Viện CNSH&CNTP) đã mở ra một không gian đầy hoài niệm. Ba giọng ca, ba màu sắc nhưng hòa quyện một cách tinh tế, gợi nhắc về những mùa hè đã qua – mùa hè của chia tay, của trưởng thành, của những bước ngoặt đầu đời. Ở đó, người ta không chỉ nghe thấy âm nhạc, mà còn thấy chính mình trong những năm tháng sinh viên đã từng hoặc đang trải qua.

Tiếp nối cảm xúc ấy, “Có hẹn với thanh xuân” qua phần thể hiện của Thu Giang (Khoa CNTT), Tuấn Long và Quỳnh Hương (Khoa Du lịch) như một lời hẹn ước giữa quá khứ và hiện tại. Ca khúc không chỉ nói về tuổi trẻ như một giai đoạn, mà như một lời nhắc: thanh xuân có thể trôi qua, nhưng tinh thần thanh xuân thì có thể tồn tại mãi nếu con người còn giữ được lý tưởng và đam mê.

Đặc biệt, phần trình diễn mashup “Tôi người Việt Nam – Quê hương Việt Nam” của Kim Anh (Khoa Tạo dáng công nghiệp) và Đức Quyền (Khoa Tài chính – Ngân hàng) đã thắp lên niềm tự hào dân tộc mạnh mẽ. Trong dòng chảy ký ức, không chỉ có những câu chuyện cá nhân, mà còn là ký ức tập thể, ký ức về một thế hệ thanh niên luôn gắn mình với đất nước, với trách nhiệm công dân.

Điểm nhấn của phần ký ức có lẽ chính là sự xuất hiện của ThS. Lương Tuấn Long – Trưởng Phòng Công tác Sinh viên, nguyên Bí thư Đoàn Trường. Ca khúc “Tự nguyện” được thể hiện không chỉ bằng giọng hát, mà bằng cả trải nghiệm và niềm tin của một người đã đi qua thanh xuân cống hiến. Khi thầy chia sẻ về “tinh thần tự nguyện”, một giá trị cốt lõi của phong trào Đoàn, khán phòng dường như lắng lại. Đó không phải là những lời nói mang tính khẩu hiệu, mà là sự đúc kết từ những năm tháng thực sự sống, thực sự dấn thân.
Thanh âm hôm nay: Sức sống của một thế hệ đang viết tiếp câu chuyện
Nếu phần đầu là những nốt trầm của hoài niệm, thì “Thanh âm hôm nay” lại mang đến một bức tranh rực rỡ của sức trẻ. Đây là nơi sinh viên, những chủ thể của hiện tại cất lên tiếng nói của chính mình.
“Vì tôi còn sống” qua hai giọng ca Minh Ngọc (Khoa Du lịch) và Ngọc Anh (Khoa Tiếng Anh) vang lên như một lời khẳng định mạnh mẽ về giá trị của sự sống. Không bi lụy, không phô trương, ca khúc mang đến một tinh thần tích cực: sống là để cống hiến, để yêu thương, để tạo ra ý nghĩa. Khi kết hợp với “Sống như những đóa hoa”, thông điệp ấy càng trở nên rõ nét, tuổi trẻ không chỉ là sống cho riêng mình, mà còn là lan tỏa những điều tốt đẹp đến cộng đồng.

Sự xuất hiện của TS. Trần Phương Thảo – Phó Trưởng khoa Tài chính – Ngân hàng với ca khúc “Áo xanh” đã tạo nên một điểm nhấn đặc biệt. Hình ảnh một giảng viên đứng trên sân khấu, hát về màu áo thanh niên, chính là minh chứng sống động cho sự gắn kết giữa các thế hệ. Không có khoảng cách giữa thầy và trò, giữa quá khứ và hiện tại, tất cả cùng chung một màu áo, chung một lý tưởng.
Chia sẻ của TS. Trần Phương Thảo về “bí quyết giữ năng lượng tươi trẻ” thực chất không phải là một công thức, mà là một thái độ sống: luôn tham gia, luôn kết nối, luôn giữ cho mình một phần nhiệt huyết của tuổi trẻ. Điều này cho thấy, tinh thần Đoàn – Hội không bị giới hạn bởi tuổi tác, mà là một dòng chảy liên tục, được duy trì bằng sự chủ động và trách nhiệm.
Phần “Thanh âm hôm nay” vì thế không chỉ là sự thể hiện tài năng nghệ thuật, mà còn là sự khẳng định: thế hệ sinh viên hiện tại đang tiếp nhận và phát triển những giá trị mà các thế hệ trước đã xây dựng. Họ không đứng ngoài lịch sử, mà đang viết tiếp lịch sử ấy bằng cách của riêng mình.
Thanh âm ngày mai: Khát vọng vươn xa và trách nhiệm kế thừa
Nếu ký ức là nền tảng, hiện tại là hành động, thì tương lai chính là đích đến mà chương trình hướng tới. “Thanh âm ngày mai” mang màu sắc sâu lắng nhưng đầy kỳ vọng.
Ca khúc “Nơi ấy là Trường Sa” do ThS. Lương Tuấn Long và TS. Trần Phương Thảo thể hiện đã mở rộng không gian của chương trình từ phạm vi nhà trường ra đến Tổ quốc. Ở đó, thanh xuân không chỉ gắn với giảng đường, mà còn gắn với trách nhiệm bảo vệ và xây dựng đất nước. Sự da diết trong giai điệu như nhắc nhở mỗi sinh viên: khát vọng cá nhân cần được đặt trong mối liên hệ với vận mệnh chung.
Ngay sau đó, không khí được đẩy lên cao trào với ca khúc “Dám rực rỡ” qua phần song ca của Thế Mạnh (Viện CNSH&CNTP) và Trường Huy (Khoa Luật). Đây có thể xem là tuyên ngôn của thế hệ trẻ: dám nghĩ, dám làm, dám tỏa sáng. “Rực rỡ” ở đây không phải là sự hào nhoáng, mà là sự dấn thân, là việc dám sống hết mình với lựa chọn của bản thân.

Cao trào của chương trình đến từ tiết mục kết thúc “Nối vòng tay lớn”. Khi toàn thể cựu cán bộ Đoàn – Hội và sinh viên cùng đứng lên, nắm tay nhau và hòa chung một giai điệu, ranh giới giữa sân khấu và khán giả gần như bị xóa nhòa. Đó không chỉ là một tiết mục nghệ thuật, mà là một biểu tượng – biểu tượng của sự đoàn kết, của sự tiếp nối và của niềm tin vào tương lai.
Ý nghĩa vượt ra ngoài một chương trình nghệ thuật
“Thanh âm Tháng 3 – Nối nhịp thanh xuân” không chỉ thành công ở mặt tổ chức hay biểu diễn, mà quan trọng hơn, nó đã chạm tới những giá trị cốt lõi của giáo dục và phong trào thanh niên.
Trước hết, chương trình đã khẳng định vai trò của âm nhạc như một phương tiện kể chuyện mạnh mẽ. Thay vì những bài diễn văn khô cứng, âm nhạc giúp truyền tải thông điệp một cách tự nhiên và sâu sắc hơn. Người xem không chỉ “hiểu”, mà còn “cảm” được câu chuyện của các thế hệ.
Thứ hai, chương trình tạo ra một không gian đối thoại giữa các thế hệ. Những chia sẻ của các cán bộ Đoàn – Hội tiền nhiệm không mang tính áp đặt, mà mang tính gợi mở. Sinh viên không bị yêu cầu phải “giống” thế hệ trước, mà được truyền cảm hứng để tìm ra con đường của riêng mình, trên nền tảng những giá trị đã được xây dựng.
Thứ ba, chương trình góp phần củng cố bản sắc của sinh viên Đại học Mở Hà Nội. Trong bối cảnh giáo dục ngày càng hội nhập và đa dạng, việc giữ gìn một “tinh thần chung” là điều không dễ. Nhưng thông qua những hoạt động như thế này, tinh thần ấy được tái khẳng định và lan tỏa.
Cuối cùng, “Thanh âm Tháng 3” đặt ra một thông điệp rõ ràng: thanh xuân không phải là một giai đoạn ngắn ngủi, mà là một trạng thái tinh thần có thể kéo dài nếu con người biết nuôi dưỡng lý tưởng và trách nhiệm. Khi ký ức được trân trọng, hiện tại được sống hết mình và tương lai được định hình bằng khát vọng, thì thanh xuân sẽ không bao giờ khép lại.
Một dư âm còn vang mãi
Khi chương trình khép lại, điều đọng lại không chỉ là những giai điệu hay những tràng pháo tay, mà là cảm giác được kết nối – kết nối với quá khứ, với hiện tại và với những người xung quanh.
“Thanh âm Tháng 3 – Nối nhịp thanh xuân” đã làm được điều mà không phải chương trình nào cũng làm được: biến một sự kiện thành một trải nghiệm, biến một đêm diễn thành một ký ức tập thể. Và có lẽ, trong những năm tháng sau này, khi nhắc lại, những người đã có mặt ngày hôm đó sẽ không chỉ nhớ về một chương trình, mà nhớ về một thời điểm mà họ thực sự cảm nhận được ý nghĩa của hai chữ “thanh xuân”.
Ở đó, âm nhạc không chỉ để nghe, mà để sống. Và thanh xuân không chỉ để đi qua, mà để nối dài.

